|
(Toquoc) - Ở một góc khuất của Nairobi xinh đẹp, hàng chục nghìn trẻ em, thanh niên đường phố đang vật lộn để tồn tại.Bình minh ẩm ướt ở Nairobi, Joan đang đứng trên tấm bê tông nham nhở, bẩn thỉu gọi điện về nhà.Như những người bán hàng kéo chiếc cửa sắt bắt đầu một ngày mới, Joan đưa bàn tay xoa nhẹ lên khuôn mặt sưng húp, với vô vàn vết tím bầm. Đối với một thanh niên đường phố cững rắn như Joan, cuộc sống vô cùng khắc nghiệt, đặc biệt khi màn đêm buông xuống.Nairobi xinh đẹp, thanh bình“Sống chui lủi trên đường phố, đặc biệt với một người con gái, là một điều vô cùng mạo hiểu. Bạn có thể bị hãm hiếp bất cứ lúc nào, bởi bất cứ kẻ nào muốn làm điều đó”, Joan, 19 tuổi, tâm sự.Joan đã trở thành mục tiêu của một trong những gã bất lương ấy. Cô kể về đêm kinh hoàng của mình với giọng không hề biến sắc. Một người đàn ông lớn tuổi đã cố gắng khống chế cô bằng đôi bàn tay to sụ và những nhát giày nặng trịch khi cô cố gắng chống cự. Rồi hắn chiếm đoạt cô. Joan đã trải qua đêm đầy đau đớn ấy dưới mưa, nằm trên những tấm thùng các tông rách nát.Đó là thực tế đau đớn của Joan. Và cũng là hoàn cảnh của hàng nghìn bé gái đường phố khác ở Nairobi. Theo ước tính của nhiều tổ chức xã hội, thành phố Thủ đô xinh đẹp Nairobi của Kenya có hơn 60.000 trẻ em và thanh niên đường phố. Hàng chục nghìn em đang trải qua cuộc sống đầy nguy hiểm và có thể thiệt mạng bất cứ lúc nào trên đường phố. Không giống như một số thành phố khác ở châu Phi, trẻ em đường phố Nairobi không thường lộ mặt và rất khó kiểm soát. Họ bị xua đuổi đến những khu công nghiệp u ám, buồn tẻ, và thường xuyên bị cảnh sát, những ông chủ doanh nghiệp, và những người dân thường khác săn đuổi.Cách mà cuộc sống đẩy Joan từ có gia đình trở thành “công dân đường phố”, theo cách nào đó, như là câu chuyện một thế hệ thanh niên châu Phi kết thúc cuộc sống trong tình trạng vô gia cư. 15 tuổi, Joan làm giúp việc trong một gia đình ở thị trấn nhỏ cách thủ đô Nairobi vài giờ xe chạy. Nhưng cô bé đã bị ông chủ lạm dụng khiến cô có mang. Khi bà chủ biết chuyện, bà ta đã đuổi cô bé ra khỏi nhà. Joan rời bỏ thị trấn đến thủ đô trong nỗi xấu hổ, tủi nhục và tuyệt vọng.Nơi ở của "công dân đường phố" NairobiĐến thủ đô, Joan hoà mình vào cuộc sống vất vưởng, nghèo đói cùng những đứa trẻ và thiếu niên đường phố khác. Cô học cách bế đứa con mới sinh đi xin ăn ở những khu vực đèn giao thông, những nơi tắc đường, bến tàu xe và nỗ lực để sống sót qua những đêm mưa lạnh. Cô và đứa con nhỏ sống như vậy hơn một năm khắp các con phố ở Nairobi rồi cô gửi con về cho mẹ mình ở quê nuôi giúp. Bằng cách nào đó, cô đã cố gắng để giấu gia đình về hoàn cảnh sống hiện tại của mình.“Tôi không thuộc về nơi này. Thật là xấu hổ nếu gia đình tôi biết tôi đang sống vất vưởng trên đường phố”, Joan tâm sự.Trẻ em đường phố thường sống theo những nhóm nhỏ. Joan cũng vậy, cô là thành viên của một cộng đồng nhỏ, nơi họ nương tựa vào nhau, cùng vượt qua cuộc sống đói khát, cơ cực bằng cách chia sẻ với nhau thức ăn, quần áo, tiền bạc.“Chúng tôi biết rằng phần còn lại của xã hội khinh bỉ chúng tôi. Chúng tôi thường tự hỏi mình rằng nếu xã hội không quan đến chúng tôi, chúng tôi vẫn còn giữ được gia đình riêng của mình”.Những người có chung cảnh ngộ như Joan thường bảo vệ, chăm sóc nhau tránh những cuộc bạo lực đường phố. Chỉ một ngày trước đêm kinh hoàng với Joan, cô đã cứu một cậu bé khỏi một cuộc ẩu đả và đưa cậu tới bệnh viện. Và khi sự việc xảy ra với Joan, một người bạn cho cô mượn tấm khăn xanh để che khuôn mặt sưng phồng, tím bầm và vài người khác cho cô trú ngụ khi thì ở bến xe bus, tàu phà, để cô chữa trị vết thương.Mặc dù phải chiến đấu hàng ngày để sống sót nhưng Joan từ chối trở lại “nghề” ăn xin mà chuyển sang nghề buôn bán. Cô kiếm đủ tiền nuôi sống bản thân và gửi về nuôi con bằng bán một loại nước gây nghiện cho chính những đứa trẻ đường phố.Ngồi trên tấm bê tông vỡ ở Globe Roundabout, Joan bán những chai nước, thực tế là một loại nước gây nghiện, với 10 shilling Kenya. Những đứa trẻ chân trần vây quanh Joan dùng những đồng tiền vất vả lắm mới kiếm được để mua thứ nước gây nghiện này. Chúng dùng loại chất kích thích này để đưa mình vào trạng thái bồng bềnh trong quên lãng. Những đứa trẻ đen nhẻm, nhem nhuốc, với ánh nhìn trống rỗng về tương lai vô định.“Bạn biết mình đang làm một công việc phi pháp. Bạn cảm thấy bạn đang đầu độc cuộc sống của ai đó. Nhưng hoàn cảnh buộc bạn phải làm thế”, Joan biện minh về công việc của mình.Thực tế khắc nghiệt không cho Joan lựa chọn nào khác. Cô gái trẻ này mơ ước trở thành diễn viên hay nhạc sỹ và cô nói mong muốn được quay lại trường trung học. Nhưng hàng ngày cô vẫn phải vật lộn để kiếm sống, cô có thể làm gì với những ước mơ dù rất đỗi bình thường ấy?“Tôi cảm thấy tồi tệ, chán ghét và cuộc sống dường như không thuộc về tôi. Nhưng với cách sống của tôi, quyết tâm của tôi, tôi chưa bao giờ cho phép mình trở thành nạn nhân của hoàn cảnh”, Joan tâm sự./.Khánh Lâm (Theo CNN)
|